Nụ cười nói lên tất cả !


Lương tâm là tiếng thì thầm của Thượng đế trong mỗi lòng chúng ta.

 

Không được đòi giấy chuyển viện khi bệnh nhân cấp cứu

nguyen-tac-ava

 

TT - Đọc bài “Thế nào là cấp cứu?” (Tuổi Trẻ ngày 29-1-2010) của bạn Đặng Mai Trâm, tôi có vài ý sau mong góp phần giải tỏa một số thắc mắc của bạn Mai Trâm cũng như nhiều bệnh nhân mà tôi gặp trong những đêm trực.

 

 

 

Cho tới nay, tôi được biết trên thế giới chỉ có những quy định cụ thể được áp dụng chưa rộng rãi cho từng loại bệnh là như thế nào thì điều dưỡng phải mời bác sĩ khám lại bệnh nhân chứ chưa có quy định cấp cứu cụ thể, chỉ có định nghĩa thế nào là tình trạng cấp cứu.

Cấp cứu là tình trạng bệnh nhân mắc một hoặc nhiều bệnh nào đó mà nếu không được điều trị ngay hoặc trong một thời gian ngắn nhất định (15 phút, 30 phút, 1 giờ...) sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng bệnh nhân. Có những cấp cứu tối khẩn cấp như suy hô hấp (cơn hen phế quản nặng, phù phổi cấp...), suy tuần hoàn (nhồi máu cơ tim, mất máu nhiều...). Có những cấp cứu thông thường như sốt cao chưa gây co giật ở trẻ nhỏ, viêm ruột thừa chưa biến chứng. Lại có những cấp cứu trì hoãn như gãy xương đơn giản không gây biến chứng, chấn thương đầu theo dõi chấn thương sọ não...

Khi một bệnh nhân cụ thể nào đó tới khám bệnh thì bác sĩ phải đánh giá toàn diện các bệnh kèm theo nếu có, tình trạng bệnh nhân hiện tại để xếp vào bậc ưu tiên nào. Từ đó quyết định sẽ điều trị như thế nào cho hợp lý, bệnh nhân nào được ưu tiên trước, dùng thuốc gì, tiêm truyền hay uống,... hay chỉ cần cho toa thuốc về nhà điều trị là được (nói tổng quát là bác sĩ phải đưa ra một chiến lược điều trị và chịu trách nhiệm trước những quyết định của mình).

Mặt khác chúng ta rất khó có thể đưa ra những tiêu chuẩn như thế nào thì gọi là cấp cứu. Có những bệnh nhi sốt cao 39-40 độ nhưng vẫn không sao, vẫn chơi đùa tươi tỉnh, nhưng có những bé chỉ sốt 38 độ đã co giật (mà co giật thì xếp vào cấp cứu khẩn). Hoặc có những bệnh nhân huyết áp lên tới 200mmHg mà chỉ hơi đau đầu, nhưng có những bệnh nhân huyết áp như thế là gây phù phổi cấp phải cấp cứu ngay. Nói như thế để thấy nếu có một quy chuẩn hằng định trên tất cả bệnh nhân, có lẽ chúng ta chỉ cần những cỗ máy vi tính được lập trình chứ không cần đào tạo bác sĩ nữa.

Hiện nay có những bệnh viện chưa triển khai khám bảo hiểm y tế (BHYT) ngoài giờ hành chính do nhiều lý do khách quan (thiếu nhân lực, không cân đối được thu chi...). Kết hợp với trực cấp cứu có nhiều bệnh viện triển khai khám bệnh ngoài giờ để tăng thu nhập cho nhân viên. Thế nên khi có bệnh phải đi khám bệnh ngoài giờ, không phải trong tình trạng cấp cứu thì bệnh nhân BHYT phải đóng viện phí. Còn nếu bệnh nhân trong tình trạng cấp cứu mà nhân viên y tế đòi phải có giấy chuyển viện là sai. Từ chối cấp cứu bệnh nhân cũng sai.

Theo tôi, tốt nhất phải có một chính sách BHYT rõ ràng để khi bệnh nhân có thẻ BHYT vào bệnh viện thì nhân viên y tế luôn bắt buộc bệnh nhân phải khám theo chế độ BHYT. Hiện nay, cơ quan bảo hiểm thanh toán cho cơ sở y tế, bệnh viện mỗi ca khám bệnh chỉ có 2.000 đồng. Chi trả tiền công khám bệnh cho bệnh nhân BHYT quá thấp như vậy, không loại trừ khả năng nhân viên y tế nơi này nơi kia thay vì khám bệnh nhân theo chế độ BHYT lại đẩy qua khám thường hoặc khám dịch vụ...

BS NGUYỄN VĂN SUNG
(BV Quận Tân Phú, TP.HCM)

 
Các bài viết khác